What - Game là gì?

  • Trong tiếng Đức một “game” là bất kỳ hoạt động nào nhằm mục đích tạo ra sự hài lòng, thỏa mãn mà không có chủ định. Theo định nghĩa này thì mọi hoạt động tạo ra sự hài lòng đều có thể được gọi là “game”
  • Theo định nghĩa cụ thể hơn mà mình nghe được từ anh James thì ở đây, game với hình ảnh những trò chơi giải trí, tách biệt với mọi hoạt động giải trí khác, nó có luật

When - Khi nào ta chơi game?

  • Gần như mọi lúc
  • Thích thì quẩy thôi

Who - Ai là người chơi game cực giỏi và giỏi?

  • Faker
  • Mathew
  • OG
  • Dựa theo thành tựu của một
  • Cùng là 100% người tham gia game, tất cả mọi người đều đi theo cùng một bộ luật để đạt được mục đích là phá đảo game, thì người: hiểu và vận dụng tốt nhất, nhanh nhất, cày level cao nhất, giải đố tốt nhất
  • Tuỳ vào luật và các mốc thành tựu của một game, mà chúng ta sẽ đưa ra các chỉ số để đánh giá và xếp hạng
  • Hình kim tự tháp cùng con số 80-20
  • Top 2%

Why - Tại sao ta giỏi như vậy?

  • Những tuyển thủ Hàn Quốc gần như được biết đến nhiều về trình độ chơi game, trên rất nhiều diện game, trong gần như mọi bài phỏng vấn, họ lúc nào cũng bla bla 1 bài duy nhất:
    • Đam mê
    • Chăm chỉ
  • Riêng em thì em không cho đó là lời nói xuông mà có căn cứ. Nó là về sự tiến bộ từng ngày và không ngừng nghỉ dựa trên đam mê và chăm chỉ
    • Trong cuộc đời gaming của em thì thành tựu ghê gớm nhất mà em tự đánh giá là đủ để đem ra nói thì là đã từng đạt được hạng Kim Cương của LMHT. Lúc đó thì hạng KC, tại mùa 4 5 có lẽ thực sự là nằm trong top 5% người chơi của VN. Đủ để gáy đám bạn đại học. Nhưng mà em chưa từng vượt qua được ngưỡng đó.
    • Có một ngày em quay sang hỏi một cậu em cực giỏi, lúc đó là Thách Đấu của VN, Top 200 của hạng KC thì sẽ được chọn ra làm hạng Thách đấu trong tổng số mấy triệu gamer LMHT, em đặt câu hỏi là làm sao để làm được như vậy? Thì cậu ta dẫn em vào ngồi xem cậu ta chơi một ngày
      • Trận đấu của một Thách Đấu nó kinh khủng hơn là đám trẻ con KC ngồi chơi với nhau.
      • Chỉ cần nhanh hơn người khác khoảng 1s, thì đó là một bãi quái hơn hẳn đối thủ bên cạnh, một cấp độ hơn, ra đường nhanh hơn, giúp đỡ được đồng đội tốt hơn, và từ hàng trăm cái 1s đó, cấu thành lên một trận thắng
      • Chỉ cần 1 động tác, 1 giọt máu hơn người khác, đúng lúc đúng chỗ, thì nó sẽ là thắng và thua, và từ đó càng thắng nữa hoặc thua nữa
      • Học tập và cải thiện, từng giây từng phút trong một trận đấu 20’, không chỉ là phản ứng nhanh, chính xác, không chỉ là giữ độ nhanh và chính xác đó, mà là phải nhanh và chính xác hơn ngày hôm qua
      • Sau trận đấu là ngồi suy nghĩ, diễn luyện, mường tượng rằng lúc đó có thể mình đã xử lý hay hơn, tránh né một kĩ năng của người ta thay vì lo gây sát thương. Và mình sẽ không lặp lại lỗi đó lần nào nữa. …
    • Những người này, họ không chơi game chỉ vì cốt truyện, không chỉ vì để giải trí
    • Họ không chỉ cạnh tranh mà họ còn phải học hỏi thêm cái gì đó nữa
    • Mỗi giây mỗi phút họ phải hơn hẳn mình trước đó, chứ không phải mỗi ngày mỗi tuần nữa.
    • Mà nói, đó không phải chính là điểm chung của học hỏi và cải thiện sao? Nó là câu trả lời cho việc giỏi hơn, kể cả trong công việc, học tập và cuộc sống?

How - Làm thế nào để giỏi?

Chúng ta quy định giỏi là thế nào?

Bàn một chút về thiên tài:

  • Ai cũng là thiên tài
  • Những câu chuyện động lực về những thiên tài từng là người
  • Thu Giang Nguyễn Huy Cần nói về thiên tài:
    • Họ có một đức tin vững vàng về phương thức làm việc của họ
    • Họ làm việc có phương pháp, có nghệ thuật
    • Theo những kẻ thiên tài tự nhận xét về chính mình thì theo họ: “Thiên tài chỉ là một sự nhẫn nại và bền bỉ lâu ngày”
  • Lời giải mình tìm ở người giỏi và thiên tài: chăm chỉ và đam mê
    • Đam mê là bởi họ học vì thoả mãn tò mò, vì sự thích thú, vì phá giải lời nguyền của kiến thức trong họ
    • Chăm chỉ là cái chăm chỉ không cần một lý do để thức dậy buổi sáng, họ quên cái lý do đó rồi, họ cứ làm thôi, và không có khái niệm chán, mệt mỏi, và không quá quan tâm đến lợi ích vật chất. Giỏi và đủ giỏi thì tự nhiên sẽ không cần phải quan tâm đến lợi ích vật chất.
    • Khi mình nhận ra cái lý do để bắt đầu, họ đã bắt đầu tay vào thực hành, và từ nhiều năm trước rồi.
    • Khi mình biết cách dùng một giờ hiệu quả, họ đã làm điều đó suốt 20 năm, và độ hiệu quả gấp mấy lần mình.
    • Khi mình biết cách tự học, họ đã đọc nghìn cuốn sách và tài liệu.
    • Khi mình đạt 10.000 giờ, họ đã đạt đến ngưỡng kiến thức mà với tốc độ của mình thì mất một đời người.
    • Nếu có một cái gì đó để hối hận, thì có lẽ là hối hận vì mình bắt đầu hơi muộn, nhưng còn kịp. Còn kịp để 10 điểm. Bởi lẽ, thời điểm tốt nhất để trồng cây là 20 năm trước, và thời điểm tốt nhì là ngay bây giờ.

Bàn một chút về điểm 10: Thang điểm 10

  • Một điều rất thú vị tại BK là rất nhiều môn chuyên ngành và đề bài đều cho thang điểm 11, thậm chí là 14

  • Có nghĩa là không biết cái này mà giỏi cái kia thì vẫn có thể đạt điểm 10, hoặc người thực sự giỏi hết sẽ đạt được 14 điểm, và sẽ được ghi nhận để cộng thêm điểm hoặc bù điểm vào các điểm thấp trước đó

  • Theo em thì thiên tài không phải là người bị bó buộc bởi điểm 10, họ đã bỏ xa cái điểm 10 đó từ rất lâu rồi, họ có thể đã là 100 trên thang điểm 10 rồi

  • Với cái chuẩn tốt, và cực tốt của xã hội, của ngành nghề mà mình nhận định là thang điểm 10, hay 9 đi. Thì nó hoàn toàn là khả dĩ. Nó không đáng sợ đến vậy, tất nhiên nó có thể rất rất rất khó khăn, nhưng nó không phải là điều không thể, cho bất cứ ai

  • Chúng ta biết về 10.000 giờ để làm chủ một kĩ năng ở mức độ của Chuyên gia Tiến Sĩ, ai đó cũng có thể đã nghe về 20 giờ để học cơ bản một kĩ năng. Nhưng tuỳ người, và tuỳ độ hiệu quả, tuỳ mốc thành tựu tự đặt ra mà mỗi ng sẽ có cái độ tăng / giảm khác nhau cho cái 10.000 giờ này. 10.000 giờ, với chuẩn làm việc, nó là 5 năm chẵn, một ngày 8 tiếng. 8 tiếng hiệu quả trung bình, việc rút nó thành 2 năm hay dôi nó thành 10 năm là ở mỗi người.

  • Làm sao để nó chỉ còn là 2 năm, 3 năm? Làm sao để 10 điểm?

=> Xác định một cái lý do và một cái động lực, luôn có một cái kim chỉ nam. Thật tuyệt vời khi đam mê cùng cái mình giỏi, cái mình muốn làm đều là một. Nhưng cuộc sống mà, biết sao được. Đó là tại sao mình cần kim chỉ nam, và một cái lý do đủ lớn, đủ vĩ đại, để mà vượt qua được giá trị vật chất, để mà qua được cái bóng của thất bại, mà cũng là để qua được lời nguyền của thành công => Không ngừng tiến lên, không ngừng hành động và không ngừng kiểm điểm, cải thiện để rồi có được phương pháp và nghệ thuật cho riêng mình Có hai loại lười biếng:

  • Một là có deadline, biểu hiện bằng việc ngồi chơi suốt 80% thời gian và 20% cuối cùng để chạy nước rút.
  • Hai là không có deadline, không có một cái gì để vực mình dậy sớm một ngày, cũng như không có gì khác biệt để mình chạy nhanh và nhanh nữa thay vì chạy đều đều, không có gì để ngày hôm nay mình phải tốt hơn hôm qua 1% cả.
  • Lười biếng thì tất nhiên không chăm chỉ, phải kiểm điểm, nhận thức cái lười biếng thì mới đi tiếp được, đặc biệt là để bảo rằng mình không ảo tưởng mình đang tiến lên (trong khi thực sự mình đang thụt lùi). Những cái mốc ở sau lưng mình… => Luôn học tập Tế bào não của mình bắt đầu hết phát triển từ 25 tuổi, nhưng giữ nó lại càng nhiều càng tốt, dùng nó càng hiệu quả càng tốt. Và đặc biệt, việc tế bào não kém đi với việc học tập và phát triển lên chả liên quan gì cả, đừng nguỵ biện. Hãy học và học suốt đời.
  • Trong mọi trường hợp, đừng dậm chân tại chỗ, vì chúng ta luôn ở trong dòng nước ngược, không tiến ắt lùi => Chấp nhận cái giá phải trả, và chấp nhận những thử thách cũng như cơ hội
  • Cái giá phải trả Đơn cử như cậu em chơi game giỏi của em: Mặt tối
    • Chế độ ăn uống tập luyện rất không ổn
    • Tổn hao về tinh thần và sức khoẻ
    • Thời gian sinh hoạt
    • Tiến trình học tập
    • Quan hệ xã hội
    • Những chi phí cơ hội đánh đổi: khi tuổi chơi game qua đi, kỹ năng sống, kỹ năng làm việc
    • Đóng góp và cống hiến

Chốt

  • Quan điểm cá nhân: em có một cái quan niệm rất ngây thơ rằng, được sinh ra lành lặn và có được khả năng suy nghĩ bình thường, không bệnh tật là điều vô cùng tuyệt vời, và bởi vì vậy ai cũng có đủ thứ mình cần để giỏi và sẽ có thể giỏi thông qua cố gắng và học tập.
  • Như cách mà mọi ng, hay tôn chỉ của Gojek: luôn có một cách, luôn có một con đường, tuy nhiên chặng đường nào đầy hoa hồng mà không có gai? Thậm chí nó có thể không phải là con đường như bao người, và chúng ta còn quá dở, quá mông muội để có được giải pháp, tìm được cách đó, con đường đó… Vậy thì biết sao được, cuộc sống mà, hành động lên, động thân và đi tìm con đường của mình thôi!
  • Như Lỗ Tấn nói: vốn từ đầu, làm gì có đường. Người ta đi mãi thì thành đường thôi.