Ý thức bản thân

4 cú nhảy vượt rào:
  • Tin tưởng rằng mình thực sự ý thức được bản thân
  • Ai đó biết mình rõ phải đồng ý với điều đó để chứng thực niềm tin và tăng thêm niềm tin
  • Tin tưởng rằng mình sẽ tiếp tục tăng lên sự ý thức đó trong cuộc sống và trong tương lai
  • Người đánh giá mình phải đồng ý với điều đó để chứng thực niềm tin và tăng thêm niềm tin
Người hướng nội và tự xét:
  • Nếu sự tự xét thiếu chứng thực mà quá nhiều chủ quan và tác động từ bên ngoài, sẽ gây cực nhiều tiêu cực: áp lực và tuyệt vọng, ko hài lòng về mọi mặt
  • Những vòng luẩn quẩn của cuộc sống: càng khó càng hướng nội, càng hướng nội càng khó
  • Hiểu được giá trị và ý nghĩa của mất mát, thất bại… hơn là nhìn vào sự thiếu hụt thành công. Nhưng nếu không hành động và lại luẩn quẩn trong đó, thì về sau sẽ càng tệ.
  • Những giá trị nội tâm và được sinh ra từ bên trong con người là không thể chối bỏ, nhưng cái cách chúng ta theo nó có thể là sai, và không hiệu quả. Và cái cách này là do ý thức và tư duy, do ta điều khiển được, chứ không phải sự thả trôi “thuận theo tự nhiên”.
  • Nghĩ không phải là Hiểu. Nghĩ chỉ là diễn luyện lý thuyết… khi nào nó được chứng thực bằng kết quả, kiểm chứng với mặt bằng chung của thực tế, được phản hồi, được cải thiện, sau đó được nắm vững và tiếp tục đi lên, đi lên nữa thì mới là Hiểu
  • Cho dù chúng ta cố gắng lý giải nội tâm đến mức nào, thì ngay từ đầu nó đã sai. Chúng ta đang cố gắng lý giải và trả lời cho những sản phẩm của tư duy vô thức sinh ra trong bộ não. Những câu trả lời ta có, là những đáp án “có vẻ là đúng” do chúng ta áp đặt vào, mà trên thực tế thường 80% là sai bét; 20% có đúng cũng chưa đầy đủ. Và như đã nói, nó sai ngay từ đầu, bởi lẽ: không tồn tại lý do đích đáng cho các tư duy vô thức.
  • Không phải “Why” mà là “What”
Rumi Quote:

“Yesterday I was clever, so I wanted to change the world. Today I am wise, so I am changing myself.”

Sứ mệnh

  • Tập trung vào sứ mệnh chứ không phải danh hiệu, tên vị trí
  • Những thứ như nghề nghiệp, vị trí có thể thay đổi, nhưng cái mục tiêu và hành động vẫn có khả năng là một. Thay đổi luôn mục tiêu và hành động mới là sai.
  • Từ những ngày đầu nghĩ về “Wish Maker”, tôi đã nhen nhóm những suy nghĩ đầu tiên về thứ mình muốn làm:
    • Mang lại niềm vui và sự hài lòng cho người khác, và nhận lại giá trị về tinh thần cho chính mình
    • Biết cách giải quyết nhiều bài toán, câu hỏi, nhu cầu và khó khăn khác nhau
    • Truyền tải kiến thức, động lực và cách để họ đạt được ước muốn của mình, giải bài toán của mình
  • Về sau này, khi chơi game, tôi lại cực kỳ thích viết Hướng Dẫn, để những người bị rào cản về độ phức tạp và nguyên lý khó tiếp cận của game có thể tận hưởng được game, có được niềm vui, và thành tựu như những “Pro gamer”
  • Tôi thích việc hướng dẫn và chỉ trỏ, thích việc xem cách chơi và cách hiểu của người khác về game hơn là tự mình chơi game. Nhưng tất nhiên, càng trải nghiệm thì tôi sẽ càng hiểu ý nghĩa và cái hay của cách chơi và cách hiểu đó sâu sắc hơn
  • Tôi từng nghĩ mình sẽ đi theo nghiệp Tư vấn tâm lý hơn là nghiệp Máy tính, bản chất là ở việc nó sẽ giúp người khác gỡ rối các khúc mắc và khó khăn tốt hơn, đặc biệt là ở mặt tinh thần và nội tâm - khó nhằn hơn mặt vật lý rất nhiều
  • Nghiệp Máy tính lại cho tôi góc nhìn khác, “máy móc hơn”, được thể hiện ra “logic hơn”, với những minh chứng và những sự kiểm soát, dữ liệu, điều hướng cụ thể… chứ không mơ hồ và ảo diệu như bài toán nội tâm và tinh thần
  • Ngày đầu, tôi yêu game ở góc nhìn của một thằng nhóc thích chơi game, với ánh mắt đầy hâm mộ, tò mò, thích thú, sáng rực lên khi thử điều khiển và tung skill trong Diablo 2. Về sau, tôi yêu nó với một góc nhìn của người muốn mang lại niềm vui cho mọi người, và truyền đạt được câu chuyện, bài học, tình cảm… hàng tá thứ, thông qua thứ tôi yêu. Hiện tại, tôi yêu nó và đang muốn tiến đến một sứ mệnh xa hơn, phù hợp với điểm tinh hoa giao hội giữa 4 thứ: thứ tôi giỏi, thứ tôi thích, thích được xã hội đánh giá cao, và thứ được xã hội trả tiền.
  • Làm sao đây nhỉ??? Hiện tại tôi chỉ mới biết mình yêu gì, tôi cho rằng tôi tạm biết sứ mệnh của mình là gì. Nhưng tôi chưa hoàn toàn chắc chắn nó là thứ mình giỏi và sẽ được công nhận, sẽ được trả tiền.
  • Có người khuyên tôi rằng: thứ đau đớn nhất nhưng lại xác đáng nhất là hành động, và thử - sai - cải thiện. Tôi nên hành động ngay từ bây giờ, và lao vào thử lửa cho cái thứ tôi yêu và đặt niềm tin
  • Cái mốc hiện tại tôi cho bản thân là tháng 10 năm nay, để tháng 11 vừa đúng chuyển công việc. Tôi sẽ thử Game Operator của VNG hoặc công ty tầm trung khác
  • Tôi không cần đâm đầu vào nghiệp QA, nhưng tôi phải biết mình học thứ gì từ QA phục vụ cho sứ mệnh của mình. Tôi không cần phải cứng nhắc theo BA, nhưng rõ ràng nó phục vụ cho việc phân giải bài toán tốt. Tôi không nhất thiết đi vào Game Operator, nhưng chẳng phải nó đánh trực tiếp vào cái mơ hồ về nghề nghiệp và kiểm chứng cho thứ tôi yêu sao?
  • Nói chung tôi sẽ thử hết, có lẽ kiệt sức, và loạn cả lên, nhưng rồi mọi thứ sẽ đúng đường.
  • Ta không biết khi nào các điểm nối lại cả, hãy đi thôi. Ít nhất, đừng dậm chân tại chỗ…