Ngoáy

Dậy sớm vào lúc 4h Lò mò đường nhìn nhìn nhẩm nhẩm, cao lắm là nhớ được 3 cái khúc cua Đã mù hướng, mù đường còn nhớ kém Đi hoá ra lại nhanh, tới nơi muộn 10’ Làm đại chai nước và cái bánh lót dạ, hóa ra lại sáng suốt vô cùng

Lần đầu tiên đi phượt đúng nghĩa, như một thằng a-ma-tơ Nhìn chuẩn bị của mọi ng thì thấy hâm mộ voãi: xe bảo dưỡng tốt, bánh, xăng, nhớt đầy đủ. Setting từ khăn đa năng, mũ bảo hiểm xịn đến kem chống nắng. Balo thì gọn nhẹ, trang phục thì thoải mái phù hợp phượt phà.

Đi đến Phà Cát Lái Lần đầu tiên đi phà Gọi điện cho ông bạn, ko gọi thì tiêu, mém tí lại chờ thêm 1 phà nữa

Đoàn này chạy chất, tính ra thì ko đến mức lạc đoàn Trước giờ tính ra không đi nhiều, xe cũng ko êm lắm, tư thế thì kém, khá mỏi ng và ê… mon. Chỗ nào có cua hiểm, có bốt thì đều có ng đi trc canh và ra hiệu

Tai nạn nhẹ do chiếc xe đầu dừng lại gấp

Điểm đến tiếp theo là đồi cừu Mà Ggmap sai Sai đồi cừu

Chú bảo vệ ở cái khu công nghiệp ngay khúc cua ra hiệu liên tục mà cả đoàn ko nghe, hoá ra cũng có cả tá đoàn bị nhầm lẫn như vậy. Chú rành quá rồi

Đồi cừu Khá trống trải, một cái chòi nước và một cái chòi kem sinh tố. Bên ngoài rất trống là một đám cừu đang được lùa tập trung để cho ăn và cho du khách ngắm Giá khoảng 150k/đoàn

Tới nơi thì nằm vật ra hóng râm, đọc báo Anh em ng thì hút thuốc, ng thì uống nc, ng thì liên quân Chỉ có mấy bạn nữ là nhiệt tình ra chụp hình

Tai nạn coca nhẹ với cậu em trong đoàn, di chuyển làm lon coca nó lắc quá và phụt tung toé Thế mới biết cậu em chill phết, rất nhẹ nhàng tình cảm, chả giận gì

Nghĩ tới đồi cừu mà ko ngắm tí chơi tí thì cũng kỳ, chạy ra chơi cùng mọi ng, chụp hình vài con cừu Giữa đồi cừu có cái cây cô đơn? Thôi thì đủ tư thế và phong cách tạo dáng so deep của mấy bạn, hoá ra xung quanh toàn nghệ thuật gia mà ko biết

Tự dưng ngay lúc đó nghĩ đến bài hát let her go, đặc biệt là cái lúc nghe đứa em trong đoàn la la la ngâm nga Bạn chỉ cần ánh sáng khi ánh lửa sắp lụi tàn Chỉ nhớ mặt trời khi trời bắt đầu đổ tuyết Chỉ biết rằng bạn đã vui khi bạn đang buồn Chỉ ghét con đường khi bạn đang nhớ nhà … Lúc đi xa ta mới nhớ nhà Lúc nóng cháy mới yêu bóng râm Lúc đi chặng đường xa mới biết quý những lúc gần

Lúc cả bọn hùa vào ngồi nghỉ lần cuối trước khi tiếp tục đi thì lại có câu chuyện cười Câu chuyện về chụp bạn bạn chụp mình Có cô nhóc chụp hình giúp ng khác thì so deep, góc siêu đẹp. Còn lúc đưa máy cho người ta chụp lại thì thường không tả được. Giãy nãy cả lên

Đi thì khó mà ngó đường, mắt thì cận Chỉ nhìn nhanh được vài thứ: mấy cái xe xịn, mấy dãy nhà xịn và to Chả hiểu sao ở thành phố thì ít thấy, chắc do mình ko ghé qua mấy cái phố và đường của dân chơi Đi ngoại thành thì càng đi càng thấy xe mui thấp, xin xò. Nhà to có cả gara, nhìn cái sân cứ như trong phim Paraside

Có mấy đoạn làm mình nhớ nhà Có những nét quen và những nét lạ Có những đoạn đường phố có vẻ quen như Nha Trang: không có cái màu nhộn nhịp tấp nập, nhà ở và hàng quán còn đan xen chứ ko phải đầy dãy hàng quán. Có những đoạn đường như thị trấn Ninh Hoà Có những đoạn như cái xã nhà mình

Cổng Bà Rịa Lần đầu đi tới đây thì phải, nhìn cái cổng thấy cao và đẹp ghê Lúc đó chạy ngang qua cảm giác nếu mình ko chụp hình thì sẽ tiếc lắm Hoá ra chỗ mình định đi ăn là ngay sát dưới chân cổng Bánh canh Long Hương Để đồ là chạy ra làm 1 pô cái đã Bánh canh ngon cực, nước ngon, gọi thêm trứng cút và hành phi bá cháy

Đi giữa đường mấy ông lấy cái loa bluetooth ra vừa đi vừa nghe Nghe bài “Anh thanh niên” giữa chặng đường và không gian trống trải đó mà lòng dâng lên nhiều cảm xúc lạ Có lẽ có phần đồng cảm với bài hát “Anh đã lớn rồi”, một chút, tôi nghĩ.

Rất nhiều năm một cái màn mờ nhòe của nhàm chán và thờ ơ che phủ sự tò mò và tham lam của đôi mắt Một xe con Viettelpost trên đường, tôi thắc mắc nó phải chạy mỗi ngày bao nhiêu km, bao nhiêu một tuần Một cửa hàng bánh kem, chủ cửa hàng đang khom người trang trí một chiếc bánh. Bánh kem vào 29/2? Chả biết đó là đang làm bánh thôi hay chuẩn bị ship nữa. Nếu là cái sau thì thật cực cực kỳ đặc biệt! Một ngày vô cùng đặc biệt, phải không? Mấy cái xe xịn tôi gặp trên đường, trước giờ chả thắc mắc và thờ ơ thì giờ cũng nghĩ muốn biết nó hiệu gì, hãng gì, giá nhiêu, nghiên cứu ti tí

Trước khi đến Hodota thì còn sớm quá, chưa đến giờ check-in, thế là cả bọn tính đến đường ghé qua dãy biển Vũng Tàu vừa ngắm vừa chơi tí, đến giờ mới qua Kết quả bầu chọn là bãi biển hồ tràm Chạy 70-90km, thật sự là cả đời mình chưa bao giờ đi nhanh thế, đã vậy còn không phải chạy một mình Có những đoạn gió lớn, và đồng thời cũng không dám chạy chậm vì sợ lạc đoàn Tự dưng lúc này ý nghĩ phát sinh trong đầu: về nguy hiểm và an toàn, về cái mũ trên đầu bị gió thổi bật và lỏng lẻo, về găng tay, về động cơ. Nghe tiếng máy nổ thì đục và yếu, cứ ngại ngại bể bánh, hết xăng, rồi chạy chậm quá thì trượt ở phía sau đoàn. Cộng thêm cái tài năng lạc đường dù đi đường thẳng của mình nữa thì… best luôn. Suy nghĩ về xe mới và mũ ngon, thậm chí là cả bộ setting bảo hộ…

Cả hội hát hò với nhau ở bãi biển hồ Tràm Ăn ăn uống uống tí Có mấy bài rap tục không chịu được Đặc biệt là bài “Em muốn lái chị”, voãi

Ngay đoạn cua đến Hodota thì có một khúc cua vuông góc đầy cát Hai xe đi đầu té, một cái là cua té, một cái là bị lây theo

Phòng nhỏ hơn dự tính Phong số 2 - số của ông anh Linh …

Ly cafe - đi tới chỗ nào mới cũng làm 1 ly Cả hội đi đu dây với chèo xuồng

Ban đầu không ai để ý về ng bị trật phao và bơi bơi Mãi một hồi mới thấy và kêu cứu hộ, trong khi xung quanh là lũ to tê cơ bắp Phản ứng quá chậm chạp, và nhùn hơn dự tính

Mình thì lựa chọn ở trên bờ canh đồ. Mà nói, có ai để ý và biết rằng mình làm điều đó? Lúc này có tai nạn xảy ra… Trên bờ có mấy người tới và ngồi cười, cười người đang nhảy ngượng ngùng nhát cáy, cười người đang chới với bên kia vì “đàn ông mà không biết bơi”, “không biết bơi còn ngu mà nhảy xuống” Xa hơn là những người của team mình, một nửa thì đang chú ý reo hò, cổ vũ người đang nhảy Zipline, cười nói chọc chê đủ hết. Một vài ông thì có chú ý đến ng đang bơi bơi ngoài kia, nhưng ko có vẻ gì là nhảy xuống, trong khi người bên kia đang trật áo phao, cuống cả lên và ko xoay sở được, la toáng lên rồi mới có người trong team nhận ra và đi kêu cứu hộ. Một hồi thì có cậu Tú, cơ bắp và chắc nhất team xuống, hú hồn. Mấy ông bảo hộ thì chèo xuồng thay vì thay mịa cái áo vào và nhảy Zip tới cho nhanh, cũng chả biết trình độ bơi ntn, nhưng nhìn từ ngoài vào thì chậm lắm. Có lẽ là họ quá rành sự nguy hiểm của cứu hộ hơn mình, nhưng cái mình thấy được là CHẬM, đó là một cái fact éo cần cãi.

Mình bị cận, không nhìn rõ ai là người đang chới với ngoài kia, ban đầu còn tưởng là 1 đoàn khác, vì thấy phản ứng của mọi người lạ lẫm quá. Mà nếu đó là người của đoàn khác, mình sẽ éo care hay giúp? Lại thêm cứ lưỡng lự vì ngồi canh đồ, khoá với kính mát của mấy người kia. Ngẫm lại thấy xấu hổ và ngu vcl Mãi sau thấy ổng lên bờ ngồi thẫn thờ, chả biết sao thì mình mới biết ổng là ng bị tuột áo phao và chới với. Lúc ổng ngồi tội lắm, có lẽ là bồn chồn, hồi hộp, có lẽ là xấu hổ, ngại ngùng. Thậm chí hoài nghi mấy người đồng đội của mình. Dù là gì thì cũng éo cool

Nghĩ thử xem, lúc đó, mình, và mọi ng khác (đặc biệt là những ng biết bơi và có áo phao) có khác gì đám NGƯỜI DƯNG đứng trên bờ đâu? Và nếu người ngồi đó thẫn thờ là chính mình thì sao? Hoặc éo có cơ hội mà thẫn thờ mà ngáp rồi thì sao?

Lúc cuối thì mình thấy ông anh như muốn làm cú highlight nữa mà cứ ỡm ờ nên mình xuống. Cứ tóm đồ giấu vào một bên rồi xuống, đéo care nữa. Mình cũng không muốn trường hợp tương tự xảy ra, nếu như ông anh mình nhảy lần nữa và bị gì nữa mình sẽ ra giúp luôn. Thế là ông anh lại tự quẩy được. Mà hoá ra người cần mình giúp lại là một cậu bạn khác, cũng thử chơi để vượt qua chính mình. Cậu có nói lên cậu ko biết bơi, có lẽ là muốn mọi ng biết, và mình cũng chú ý vụ đó. Khi mà cậu nhảy xuống thì mọi ng cũng tan cuộc, đi lên bờ mất. Mình nhìn mọi người quay lưng đi hết mà cũng ngớ người, bộ không ai ngó về hai thằng ở sau đoàn và một thằng đang bơi chập choạng sao? Không ai muốn bị bỏ lại ở sau lưng cả Và bỏ lại đồng đội còn tệ hơn là kẻ thù hay phản bội họ. DAMN IT! Rồi tự dưng nghe cậu bạn sặc sụa, và thấy cậu bơi chậm chạp, quạt hơi không đi thì mình nhảy xuống ngay, phòng khi có vấn đề gì. Lúc tới kéo kéo thì cậu bơi được, cũng nói là không cần. Hỏi thử sao nãy nghe sặc sụa làm t thấy ko ổn thì cậu chỉ cười là “sáng dậy bị cảm nhẹ”. Nhìn thì thấy cậu quạt với áo phao cũng ổn phết. Oke, có lẽ là do mình tự lo nghĩ quá, nhưng thôi kệ. Không giúp gì được thì thôi, còn cần thì mình kéo vào, buff tí niềm tin, và đặc biệt là BỐ MÀY ĐÉO MUỐN BỎ LẠI ĐỒNG ĐỘI NÀO Ở SAU LƯNG. Lấy cái an tâm là được.

Mình tự ghi vào trong sổ của mình một câu như trong mấy phim hay game chiến tranh Noone left behind Nếu sau này mình xây dựng team, mính sẽ chú ý nó lên trên hết

Có áo phao hiển nhiên là an toàn Có một thằng trên bờ hiển nhiên là đồ đạc còn đó. Có ông cứu hộ chèo xuồng tới hiển nhiên là đồng đội của mình không sao? Có 1 người xem chừng là đủ, hiển nhiên là thằng đang bơi bên dưới sẽ khoẻ re. Có phải chúng ta hơi thờ ơ và xem nhẹ đi, xem quá nhiều chuyện thành hiển nhiên không? ĐÉO!

Có lẽ mình nghĩ nhiều, có lẽ là bị lậm bệnh nghề nghiệp, toàn nghĩ đến quá nhiều case và case xấu nhất. Và mình cũng mong như vậy, vì khi đó không phải là nghĩ nhiều mà là thật, thì đau và hối lắm đấy! Worst case là để cover, không phải để ngồi khắc phục hậu quả và khóc lóc ỉ ôi. Đó là một kỉ niệm không vui trong chuyến đi

Mà chắc cũng chỉ có mình cảm giác vậy Tự kỉ và ngu thật

Tắm biển Nhảy sóng

Chụp hình tạo dáng Bỏ lỡ hoàng hôn, chạy đia hoàng hôn, cú chưởng mặt trời Chơi giật cờ Quên rule Tú đô vật Thắng Ăn được chầu Kem

Boardgame Coup Contessa và Duke

Bữa ăn ngon Món thịt nướng. Cá và sò điệp cực tươi Văn nghệ các kiểu Ngồi chiêu nghe nhạc trò chuyện Có ng chơi game có ng đọc tin tức, có người cúi đầu suy ngẫm Giữa đêm vắng lặng chỉ có tiếng nhạc và tiếng hát của một cô bé sôi nổi nhất đoàn Đôi khi đúng tông thì mọi ng hát theo, tuỳ bài Đáng tiếc ko có bài mình biết và hát được

Ngủ vào đêm đi chơi Lạ chỗ?

Sáng  Đi bộ Đọc sách Ngắm bình minh Một bà chị Cậu em Những ng khác

Chạy đua với bình minh Tiếng sóng biển, tiếng cano nổ máy, tiếng lá cây xào và tiếng gì giống tiếng radio / rè rè ko rõ là ai đó đang gọi điện hay đang bật media, tiếng chim, tiếng ng nói chuyện Làn gió mát  Không khí trong lành

Những con chim sớm và những kẻ chờ bình minh

Vừa chụp ảnh cái ngó ra thấy trời sáng lên một chút Đang đọc sách thì điện bị tắt cmn  Áng đỏ của mặt trời, lớp sơn nhạt nhòa đến đậm dần Sau đó là ánh xanh xâm chiếm Rồi cả bầu không lại lần nữa ngập tràn áng đỏ Nhìn về phía xa, nơi đường chân trời có một vệt đỏ ngày càng rõ ràng và to dần từng chút một, yup, mặt tời đến rồi Mọi ánh mắt dồn về, đợi nó ló lên theo từng nhịp thở

Cafe Lại cafe Ăn sáng những 2 phần Ý tưởng app Bàn luận về hôm qua, ngủ ngáy, những tiếng cười bên bàn ăn

Có cô bé bị phá, bảo rằng tối qua ngủ bị gõ cửa til that ko muốn bị phá thì phải sang chòi hàng xóm gõ cửa

Giao lưu với hươu sao???

Vườn rau Học vấn về chăn rau.

Boardgame Uno bài mới vui lạ Anh Linh thắng 2 lần Mình thắng 1 lần Coup Được combo Duke + Contessa Double contessa lại quên chặn ám sát Fake chặn ám sát Hoá ra Captain lợi thế cực kỳ Ngoài ra phải biết fake Ambassador

Ăn trưa  Về nhà

Chở 2 ng  Đi lòng vòng Đi mãi mà ko thấy tới, lần nào cũng ngó đồng hồ và ngó đường, mà cứ nhìn nó là lạ thế nào Nhìn ước tính thì thấy còn chục cây, đáng lý phải tới từ 30 đời…

Đi đường xa ~140km. Đi về gần 300km.